Sử ghi rằng Thục Vương1 hỏi cưới con gái của Hùng Vương thứ 18 là Mị Nương không được, tức giận và dặn con cháu sau này đánh lấy nước Văn Lang bằng được. Sau đó Văn Lang bị cháu của Thục Vương tên là Phán đánh làm cho Hùng Vương thua chạy và nhảy xuống giếng tự tử. Năm 257 TCN (Giáp Thìn), Thục Vương chiếm được Văn Lang rồi lên ngôi xưng là An Dương Vương, cải quốc hiệu là Âu Lạc, đóng đô ở Phong Khê (hiện tại là Đông Anh, Hà Nội). Ông cho xây Loa Thành, có tên gọi đấy là do hình dạng xoắn ốc cao dần khi nhìn từ ngoài vào.
Năm 214 TCN, Tần Thuỷ Hoàng ở Trung Quốc sai tướng là Đồ Thư đi lấy đất Bách Việt. An Dương Vương thấy thế cũng xin thần phục nhà Tần. Sau đó nhà Tần chia Bách Việt và Âu Lạc ra làm ba quận: Nam Hải (Quảng Đông), Quế Lâm (Quảng Tây), Tượng Quận (Bắc Việt).
Năm 207 TCN (Quý Tỵ) là năm thứ 50 đời vua An Dương Vương, Triệu Đà (quan uý quận Nam Hải) đem quân sang đánh Âu Lạc, lập ra nước Nam Việt2. Trong lúc này có sự tích Trọng Thuỷ, Mị Châu với cây nỏ thần của thần Kim Quy, tại núi Mộ Dạ3 (thuộc Nghệ An hiện nay) An Dương Vương rút gươm chém Mị Châu rồi nhảy xuống bể mà tự vẫn.
Ghi chú
(*) Bài viết là phần tóm tắt và cảm nhận cá nhân của tôi sau khi đọc sách. Tôi không sở hữu nội dung gốc của sách. Nếu bạn thấy nội dung hữu ích, hãy ủng hộ tác giả bằng cách mua sách chính thức.
- Nhà Thục là một họ nào độc lập gần nước Văn Lang chứ không phải là nhà Thục bên Trung Hoa. ↩︎
- Nước Nam Việt khác với nước Việt Nam ngày nay. ↩︎
- Nay ở núi Mộ Dạ, xã Diễn An, huyện Diễn Châu, tỉnh Nghệ An, có đền thờ An Dương Vương. Ở đấy có nhiều cây cối và có nhiều chim công, cho nên tục gọi là đền Công hay Cuông. ↩︎